Truyện ma có thật
Duyên làm việc cho một công ty Thailand ở Saigon. Trong một dịp đi
công tác ở Rạch Giá, cô vào đặt phòng nghỉ ở khách sạn Ngọc Hường
ngay trên đường vào Thị xã Rạch Giá. Các cô tiếp tân tỏ vẻ ngần
ngại một cách kỳ lạ:
- Tụi em chỉ còn một phòng duy nhất là phòng số 301 nhưng... lớn
quá lại có tới hai phòng, một mình chị ngủ e trống trải
quá!
Vì trời cũng đã tối và cảm thấy phòng lớn hay nhỏ cũng không quan
trọng nên cô quyết định lấy phòng số 301. Trong khi làm thủ tục cho
mướn phòng các cô tiếp tân nhìn nhau mỉm cười, trong ánh mắt như
trao đổi điều gì khó hiểụ
- Tụi em ngủ ở hành lang cùng lầu, gần cầu thang. Nếu có chuyện gì
chị cứ kêu tụi em nhe!
Nói xong cô tiếp tân đưa chìa khóa cho Duyên với ánh mắt ái ngạị
Sau khi tắm rửa, Duyên lên giường bắt đầu đọc sách để dỗ giấc ngủ
vốn khó khăn khi cô phải ngủ phòng lạ mỗi lần đi công tác xạ Vừa
đọc được mấy hàng thì bên ngoài trời bổng nổi gió đập ầm ầm vào
cánh cửa sổ. Vào mùa này trời đâu có khi nào mưa bao giờ. Duyên mở
cửa sổ nhìn ra xem có phải trời sắp mưa thực sự không. Lạ thật,
trời trong, trăng sáng soi rõ những ngọn dừa đứng yên bất động.
Duyên đóng cửa sổ, lên giường nằm đọc sách tiếp. Lạ thay, nàng lại
nghe tiếng gió rít bên ngoài và tiếng cửa sổ như bị gió đập mạnh
mặc dù đã đóng kín. Nàng thấy hơi lạ nhưng lại tập trung đọc sách.
Nhưng rồi Duyên không tài nào tiếp tục tự che giấu cảm giác rùng
rợn khi từng luồng ớn lạnh cứ chạy dài từ gáy dọc theo cột xương
sống xuống dưới lưng. Tiếng động kinh dị vẫn gầm rú như gào thét
đáng kinh sợ. Duyên bật tung dậy chạy ra khỏi phòng về phía cầu
thang. Các cô nhân viên cũng vừa trải chiếu giăng mùng chuẩn bị
ngủ. Thấy Duyên, họ không có vẻ gì ngạc nhiên mà còn như biết trước
người khách nhỏ nhắn xa lạ này sẽ cần sự giúp đỡ. Duyên nói khẩn
khoản:
- Mấy em ơi, phòng 301 chị thấy có cái gì đó không ổn. Có thể em
nào vô ngủ chung với chị đêm nay được không? Chị sợ
lắm!
Các cô nhìn nhau không nói lời nào, cũng không ai hỏi Duyên chuyện
gì xày rạ Cuối cùng một cô tình nguyện vô ngủ với Duyên. Phòng có
hai giường. Cô nhân viên tên là Mai vừa giăng mùng lên là trùm mền
kín bít nằm im thin thít. Duyên không đọc sách nữạ Cô nằm im lắng
nghe xem có tiếng gió đập cửa nữa hay không. Quả nhiên như sự mong
đợi, bốn bề đều im lặng. Duyên cảm thấy nhẹ nhõm. Nàng không còn
nghĩ vớ vẩn nữa mà bắt đầu nhớ nhà, nghĩ tới đứa con không biết giờ
đã ngủ ngon chưạ Bất thình lình, nàng một bàn tay nào đó nắm lấy
hai chân Duyên kéo mạnh một cái về phía cuối giường. Nàng giựt
mình, rồi mau chóng trườn trở lại vị trí cũ. Cô còn chưa kịp hoàn
hồn, chưa kịp giải thích chuyện gì xảy ra thì lại bị kéo mạnh một
cái nữa về cuối giường. Lần này nàng tốc người dậy, phóng qua
giường của Mai, chui vô mền trùm kín bít. Duyên vừa nằm yên bên
giường Mai thì nghe tiếng ngáy rất to phát ra từ đâu đó. Thoạt đầu,
cô nghĩ có lẽ ai đó ngáy từ phòng kế bên. Nhưng sau khi lắng nghe
thật kỹ thì rõ ràng tiếng ngáy phát ra từ ngay chính chiếc giường
mà cô nằm trước đó chưa đầy một phút. Duyên gọi Mai dậy thì tiếng
ngáy dứt ngaỵ Cô vội vàng thay quần áo và thu dọn đồ rời khỏi nơi
đó ngay lập tức, khi trời còn chưa sáng.
Chú thích:
Đó là chuyện có thật 100% TBM được nghe chính Duyên, em gái mình,
kể lại trong dịp về VN vừa rồị Nếu bạn nào về VN có dịp ngủ lại
Rạch Giá hãy nhớ chọn phòng số 301 xem thử có gì xảy ra không
nhe!
Hết